Mãi mãi là bao xa - chương 2

Leave a Comment

Trao lầm tình yêu cho anh - chương 2

Sau một lúc thất thần, Tiểu Úc nhìn thấy Lăng Lăng đem một chiếc váy màu trắng trông vô cùng ngây thơ trong sáng cất lại vào tủ quần áo, lôi ra một chiếc váy ngắn kiểu Hàn Quốc khá mô-đen, so sánh dài ngắn rồi lại cho vào tủ. Thấy cô lại tiếp tục chọn một chiếc váy hết sức nữ tính soi soi gương, Tiểu Úc thật tình khen ngợi: "Không cần chọn đâu, cậu mặc bộ nào cũng hút hồn hết."
Ai ngờ vừa nghe xong câu này, Lăng Lăng liền cất váy, lục ra dưới đáy tủ một chiếc quần jeans dày cộm cùng một chiếc áo thun T-shirt... 



Tiểu Úc bỗng dưng cảm thấy hơi nóng, liếc nhìn qua nhiệt kế, hai mươi bảy độ a!
Càng làm cho cô choáng hơn là sau lưng áo thun in logo trường đại học T to oành đỏ chói!!! Tiểu Úc quệt mồ hôi lạnh trên trán, nhớ tới cảnh mỗi lần Tâm Di đi xem Trịnh Minh Hạo đá bóng, cô ấy đều lôi hết bộ này đến bộ khác trong tủ quần áo ra thử, váy quá gối thì sợ dài, mini-jupe thì sợ không đủ đoan trang, cổ áo nhỏ thì nói không gợi cảm, cổ trễ thì bảo hở hang quá...Khi đó sao cô không đề nghị Tâm Di cứ ăn mặc như thế này, xây dựng hình tượng nữ sinh có chí tiến thủ, nhất định có thể khiến Trịnh Minh Hạo gặp một lần nhớ mãi! 
Lăng Lăng mặc quần áo xong, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Đang rửa thì điện thoại reo, lúc cô chạy vọt ra vẫn còn cầm khăn lông lau mặt, thuận tay cầm điện thoại, vừa cười vừa nói: "Không phải anh nói nửa tiếng sao? Mới đó đã tới rồi. Chờ em một chút nhé..." 
Người trong điện thoại không nói gì cả.Cô không biết thế nào nên hỏi lại: "Anh Minh Hạo?!" Cảm giác có điều bất thường, cô lấy khăn ra khỏi mặt nhìn thoáng qua số điện thoại, lập tức cứng người: "Em xin lỗi! Thầy Dương, em tưởng là bạn em." 
"Không có gì. Tôi định thảo luận với em chuyện học thẳng lên tiến sĩ, nhưng nếu em bận việc rồi thì để hôm khác cũng được."
"Sáng mai em sẽ lên văn phòng thầy ạ."
"Được."
Cúp điện thoai, Lăng Lăng vẫn còn kinh ngạc chưa kịp hoàn hồn, nhìn đồng hồ hỏi: "Tiểu Úc, cậu có gặp ông thầy nào cuối tuần tám giờ rưỡi tối còn tìm học trò nói chuyện không?"
"Lão sếp biến thái của cậu chuyện gì chả làm được chứ!" 
"Quả nhiên không có biến thái nhất, chỉ có biến thái hơn!" 
Cô lắc đầu bất đắc dĩ, vứt điện thoại lên giường, tiếp tục lau nước dính trên mặt và tóc. Trên thế giới này người duy nhất có thể làm cho một nữ sinh tính tình siêu tốt như Lăng Lăng nổi điên chỉ có thể là lão sếp biến thái của cô. Cũng không thể trách cô được, ai gặp phải một kẻ bất thường như vậy cũng đều nổi khùng hết. 
Những nhân vật cấp hướng dẫn tiến sĩ mặt mũi xấu xí là chuyện thường, nhưng hắn ta chuyên đời thích khi không nhảy ra dọa người, bất kể thời điểm, bất kể tình huống, rất là thách thức thần kinh con người ta. Ngay cả Lăng Lăng gan to như vậy cũng bị hắn dọa muốn rớt tim. Tính cách của hắn thì càng khỏi phải nói. Tính khí thất thường, có khi vài ngày không tìm Lăng Lăng, có khi nửa đêm nửa hôm gọi điện hỏi cô đề tài tiến triển tới đâu rồi. 
Hắn làm việc luôn hướng tới sự hoàn hảo, yêu cầu nghiêm ngặt, sai lệch một micromet cũng bắt Lăng Lăng tính lại hết ba ngày. Hắn còn ngày ngày bắt một sinh viên thi tiếng Anh cấp bốn sáu lần không đậu như Lăng Lăng đi dịch tài liệu cho mình, báo hại cô thường xuyên lấy cái từ điển Văn Khúc Tinh đập bàn - bởi có rất nhiều từ chuyên môn tra mãi không ra. 
Lăng Lăng vật vã chịu đựng đến lúc gần tốt nghiệp thạc sĩ, ngỡ đâu có thể thoát khỏi nanh vuốt ma quỷ, nào ngờ lão sếp không chịu cho cô tốt nghiệp, bảo đề tài của cô làm qua loa, ra ngoài làm mất mặt hắn! 
Nói tóm lại, theo lời của Lăng Lăng mà nói: Loại đàn ông này đến giờ vẫn ế vợ cũng chẳng lấy gì làm lạ, phụ nữ có mắt đều không thèm nhìn hắn ta!
"Lăng Lăng, tại sao hồi trước cậu lại chọn thầy ấy làm giáo viên hướng dẫn?" 
"Vì tương lai của mình thôi!" 
Lăng Lăng lại coi đồng hồ, thấy còn sớm bèn kể lại chuyện cũ bằng một giọng nghĩ lại mà kinh người: "Cái ngành Điện tử của tớ thật không phải cho người học. Đơn xin thi lại của tớ có thể đóng thành cả quyển tập, lòng tự tin bị tổn thương nặng nề, cho nên mục tiêu cả đời tớ chính là tốt nghiệp thuận lợi, lấy một tấm chồng tốt, vậy là xong! Không ngờ lúc bảo vệ đồ án tốt nghiệp, hắn không biết từ nơi nào xuất hiện, hỏi tớ một đống vấn đề khó hiểu. Câu hỏi do một kẻ ngu ngốc đặt ra thì đến mười thiên tài cũng chả trả lời nổi!" 
Tiểu Úc gật gù đồng ý, thuận miệng bồi thêm câu: "Tớ nghĩ một câu hỏi do thiên tài đặt ra thì mười kẻ ngốc cũng không trả lời được." 
"Hắn nói luận văn của tớ không có chút giá trị nào. Tớ cung kính đáp lại: Không có giá trị cũng có tác dụng đem cho người ta tham khảo rút kinh đâu rồi, hình như Lăng Lăng có nói qua một lần, nhưng nói cái gì thì không tài nào nhớ được. Nghe thấy tiếng mở cửa, tầm mắt cô dời từ cuốn tiểu thuyết sang người Lăng Lăng. 
"Về nhanh vậy hả?" 
"Ừ!" 
Lăng Lăng nhìn cuốn tiểu thuyết trong tay cô: "Cậu bắt đầu đọc cuốn tiểu thuyết này từ hai giờ chiều, lúc này đã hơn mười giờ mà còn chưa xem xong sao?" 
"Phải rồi!" 
Cô bỏ tiểu thuyết xuống. "Lăng Lăng, có phải cậu từng nhắc tới cái tên Âu Dương Y Phàm không?"
"Ừ." 
Cô bỏ đồ ra, ngồi xuống trước máy tính xem QQ có tin nhắn gì không, cũng chẳng có nguyên nhân gì, đây chỉ là thói quen của cô mà thôi. 
"Anh ta là người thế nào?" 
"Cậu mua đại một cuốn tạp chí lá cải mà xem, không thì tìm trên baidu sẽ biết liền!"
"Nổi tiếng vậy sao?" Điều này khiến Tiểu Úc hơi bất ngờ.
"Anh ta từng cặp kè với bao nhiêu cô, dùng CPU hai chip cũng không thống kê nổi... Muốn đánh giá một ngôi sao nữ có hot hay không, đẹp hay không, chỉ cần tìm xem có xì-căng-đan gì với anh ta hay không!... Mấy cô đó cặp với anh ta, chi bằng chết đi cho rồi, chết sớm siêu sinh sớm..." Nghe kể xong cô chỉ muốn đoạn tuyệt luôn quan hệ với mẹ, cô là con gái họ nha... "Muốn con cưới anh ta, trừ phi con chết!" Cô âm thầm thề trong lòng.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Được tạo bởi Blogger.